Giữa làn khói bay lảng bảng, ánh mắt Vương Ngạn xuyên qua ngọn nến đang cháy, nhìn bóng lưng lão già phía trước.
Hành động của đối phương ít nhiều khiến hắn thấy hơi lạ, vì những gì lão đang làm thật ra không giống với nội dung họ đã nói trong thang máy trước đó. Khi ấy lão cứ luôn miệng nhấn mạnh “chim đầu đàn sẽ bị bắn trước”, vậy mà đến lúc thật sự bước vào Cơn ác mộng nhiều người này, lão chẳng những phân tích, nhắc nhở, mà còn chủ động giúp những người chơi khác tránh rủi ro.
Sự mâu thuẫn giữa lời nói và hành động này khiến Vương Ngạn có phần khó hiểu.
Những người chơi khác cũng lần lượt đi theo sau, xếp hàng bước ra khỏi cánh cửa nhỏ. Đội mười một người nhìn hơi chật chội, nhưng suốt quãng đường đi ra lại gần như không phát ra tiếng bước chân rõ ràng nào.




